Lượt xem: 2,668 - Ngày đăng: (01/11/2014)

Cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục

Một hôm có một chị kia tâm sự với tôi rằng: “Thưa cha, con rất vui và hạnh phúc vì là người Công Giáo. Trong các ngày lễ, ngày tết, gia đình con: cha mẹ và con cái, thường có thói quen ra đất thánh đặt hoa và cầu nguyện cho ông bà tổ tiên. Nhất là hằng ngày, chúng con luôn đọc kinh chung trong gia đình để cầu nguyện cho những người thân yêu đã khuất. Chúng con làm như vậy có ý nhắc nhở cho các cháu để mai kia khi vợ chồng con có nằm xuống thì con cái sẽ cầu nguyện cho chúng con.”

Vâng, đó là truyền thống quý báu của người Công Giáo chúng ta, một truyền thống xuất phát từ mầu nhiệm Các Thánh Thông Công đã được quả quyết qua tín điều trong Kinh Tin Kính của các Tông Đồ. Đó là sự hiệp thông giữa Giáo Hội Lữ Hành là các tín hữu còn sống trên trần gian với Giáo Hội Khải Hoàn là các Thánh Nam Nữ trên Thiên Đàng và với Giáo Hội Đau Khổ là các linh hồn còn đang chịu thanh luyện trong Luyện Ngục.

Chính vì thế, ngày hôm qua, mồng 1 tháng 11, chúng ta đã long trọng mừng lễ kính các Thánh Nam Nữ Trên Trời. Chúng ta vui mừng hiệp thông với Các Thánh dâng lời tạ ơn Chúa vì sự chiến đấu kiên cường của các ngài nơi trần gian này đối với những thế lực đen tối của ma quỷ và đã chiến thắng khải hoàn để đón nhận triều thiên vinh hiển là hạnh phúc Nước Trời. Đồng thời chúng ta cũng cầu xin Các Thánh cầu bầu cùng Chúa cho mỗi người chúng ta cũng biết noi gương bắt chước các ngài trong đời sống đức tin để một ngày nào đó chúng ta sẽ được hợp đoàn cùng với các ngài trên Thiên Đàng để được xem thấy mặt Chúa một cách tỏ tường.

 Hôm nay, ngày mồng 2 tháng 11, chúng ta lại nhớ đến những linh hồn đã ra đi trước chúng ta, nhất là những linh hồn người thân yêu của chúng ta đang còn chịu thanh tẩy trong nơi Luyện Ngục. Theo Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo thì: “Tất cả những người chết trong ân nghĩa Chúa, nhưng chưa được thanh luyện hoàn toàn, mặc dù chắc chắn được cứu độ đời đời, còn phải chịu thanh luyện sau khi chết, nhằm đạt được sự thánh thiện cần thiết để vào hưởng phước Thiên Ðàng. Hội Thánh gọi việc thanh luyện cuối cùng của những người được chọn là luyện ngục. Ðiều này khác hẳn với hình phạt đời đời” (GLCG 1030-1031). Như vậy, các linh hồn nơi Luyện Ngục những linh hồn đã chết trong tình trạng thánh thiện, tuy nhiên vẫn còn vướng mắc một số những tội mọn nên họ cần một thời gian để thanh luyện. Chính vì thế, Thiên Chúa, Đấng đầy lòng thương sót đã ban cho họ một cơ hội nữa để đền bù và tẩy sạch tội lỗi trước khi được đón vào hưởng hạnh phúc vĩnh cữu trong Nước Hằng Sống. Bởi vì, theo Sách Khải Huyền thì Thiên Đàng là nơi hoàn toàn thánh thiện và trong sạch cho nên không có một sự dơ bẩn nào được lọt vào: “Tất cả những gì ô uế cũng như bất cứ ai làm điều ghê tởm và ăn gian nói dối, đều không được vào Thành, mà chỉ có những người có tên ghi trong Sổ Trường Sinh của Con Chiên mới được vào” (Kh 21, 27).

Như vậy qua mầu nhiệm Các Thánh Thông Công và qua giáo huấn của Giáo Hội, chúng ta biết rằng tất cả chúng ta là những người còn sống trên trần gian, tất cả Các Thánh trên trời và các linh hồn trong nơi luyện ngục đều liên kết với nhau như những thành viên trong một đại gia đình đức tin, tất cả đều liên kết với nhau trong một thân thể mầu nhiệm mà Chúa Kitô là Đầu còn chúng ta là chi thể. Cho nên, chúng ta luôn phải gắn bó và kết hiệp với anh chị em đang sống xung quanh cũng như với Các Thánh trên Thiên Đàng và các linh hồn nơi Luyện Ngục. Chính vì thế Thánh Phaolô đã nói rằng: “Bộ phận tuy nhiều mà thân thể chỉ có một. Vậy mắt không có thể bảo tay: "Tao không cần đến mày"; đầu cũng không thể bảo hai chân: "Tao không cần chúng mày" (1 Cor 12, 20-21). Chúng ta cần đến lời cầu bầu của Các Thánh và các linh hồn nơi luyện ngục cần đến lời cầu nguyện của chúng ta để giúp họ thanh luyện chính mình.

Trong Sách Macabêô quyển thứ II cho chúng ta biết rằng, khi Giuda đem quân đi đánh giặc, sau khi thấy nhiều anh em trong đám quân lính của mình bị tử trận, ông nhận ra rằng có những người trong số họ có thể đã chết trong tình trạng tội lỗi. Cho nên ông đã quyên góp tiền để gửi lên Jerusalem để xin cầu nguyện cho các linh hồn này. Ông đã làm một nghĩa cử vô cùng cao quý và ý nghĩa nói lên niềm tin vào sự phục sinh nơi cuộc sống đời sau. Ông nghĩ rằng nếu không tin và không hi vọng những người chết sẽ sống lại thì việc cầu nguyện cho các linh hồn chỉ là một việc vô ích và ngu xuẩn (xem 2 Macabe 12, 43-44). Tất cả chúng ta đều tin rằng Chúa Kitô đã chết và đã phục sinh để cứu độ chúng ta. Cho nên, như Thánh Phaolô đã quả quyết: Nếu chúng ta cùng chết với Ðức Kitô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người: đó là niềm tin của chúng ta. Thật vậy, chúng ta biết rằng: một khi Ðức Kitô đã sống lại từ cõi chết, thì không bao giờ Người chết nữa, cái chết chẳng còn quyền chi đối với Người (Rm 6, 8-9).

Như vậy, trong ngày lễ cầu cho các tín hữu đã qua đời hôm nay cũng như trong suốt tháng 11 và trong suốt cuộc đời của mình, chúng ta hãy ra sức cầu nguyện cho các linh hồn trong nơi Luyện Ngục. Đó là những linh hồn những người thân yêu đã ra đi trước chúng ta. Họ đang rất cần đến sự trợ giúp của chúng ta trong lời cầu nguyện cũng như trong những hy sinh và những việc đạo đức bác ái để họ được Chúa thứ tha mọi lỗi lầm còn vướng mắc.

Tất cả chúng ta đều có những người thân yêu đã qua đời và có lẽ nhiều người trong số họ đang còn phải thanh luyện nơi Luyện Ngục nên chúng ta hãy dùng Tháng Mười Một này để ra sức cứu giúp họ qua các lời kinh, qua các Thánh Lễ và qua các việc hy sinh bác ái để họ sơm được về Thiên Đàng vui hưởng hạnh phúc Nước Trời.

 Lm. Phaolô Nguyễn Duy Thường